NGƯỜI DƯNG
Người dưng, đâu phải nghĩa thâm giao!
Lúng liếng ai đưa ánh mắt chào
Một thoáng cho buồng tim khắc khoải
Bao chiều nghe tấc dạ nôn nao
Vần thơ thao thức còn chưa ngỏ
Nét bút ngập ngừng chẳng dám trao
Năm tháng vô tình trôi lặng lẽ
Hỏi lòng, lòng có hiểu vì sao ?
LÊ NGỌC THẠC
CHẲNG HIỂU SAO?
(Bài họa 1)
M ột thoáng sân trường ánh mắt giao
Thêm đôi lần gặp giả lơ...chào
Bên hàng ghế nhỏ...lòng sao lạ
Dưới gốc phượng già...dạ bỗng nao
Tin nhắn lưu rồi...lần lựa gởi
Bài thơ viết vội...ngại ngùng trao
Biết ai có giống mình không nhỉ?
Tim cứ rộn ràng...chẳng hiểu sao?!
BẰNG LĂNG
(TP.Biên Hòa-Tỉnh Đồng Nai)
NHỚ NGƯỜI DƯNG (Bài họa 2)
M ỗi lần ánh mắt thẹn thùng giao
Em vội che nghiêng nón khẽ chào
Ơi gánh hàng rong dường rộn rã
Và con đường nhỏ cũng nao nao
Đêm về thao thức so vần hẹn
Sớm lại tần ngần đợi phút trao
Một đóa tình thơ vừa chớm nở
Người dưng ôi nhớ...nhớ làm sao!
NAM QUÂN
(P.Rạch Dừa-TP.Vũng Tàu)
NHỊP ĐẬP YÊU THƯƠNG
Đ ồng bào, ôi nhịp đập yêu thương!
Nhớ mẹ Âu Cơ buổi mở đường
Xuống biển vươn dài thêm cánh sóng
Lên rừng thắp sáng cả đồi nương
Để dòng Như Nguyệt thơ kinh giặc
Cho nắng Ba Đình hoa ngát hương
Phú Thọ vẫn xanh màu lịch sử
Ghi lòng ơn quốc tổ Hùng Vương.
LÊ NGỌC THẠC
ÁNH LỬA TIỀN NHÂN
C on về Phú Thọ một chiều xuân
Dựng nước chưa mờ những vết chân
Chớn chở Trường Sơn mây khói tỏa
Mênh mang Đông Hải sóng triều dâng
Phong Châu nhuộm máu xây cương thổ
Nghĩa Lĩnh cho người soi đức ân
Tiếp mãi đuốc thiêng thời mở cõi
Trao đời ánh lửa của tiền nhân.
LÊ NGỌC THẠC
MỴ CHÂU
N ăm tháng xa rồi chuyện Mỵ Châu
Vết thương lịch sử mãi còn đau
Nào hay Trọng Thủy lòng đen bạc
Chẳng rõ Triệu Đà kế hiểm sâu
Giếng ngọc trăng rơi nhòa lối cũ
Loa thành lửa dậy ngút trời cao
Máu tim vô tội hòa con sóng
Chở nặng oan tình đến kiếp sau !
LÊ NGỌC THẠC
NẮNG MỚI
T iếng chày giã
nhịp đều trong đêm vắng
bánh sữa vàng
chờ sáng để em phơi
cô gái quê
sớm sớm tắm hương trời
trở từng chiếc bánh tròn
thơm ngây ngất
xuân hạ thu đông
bốn mùa tất bật
em dâng cho đời
vị ngọt quê hương ...
Đ ầu ngõ hôm nay
áo đỏ áo hường
nhà trai đến
giờ lành dâng lễ cưới
em xinh xắn
rạng ngời trong nắng mới
khóe mắt cười
hạnh phúc biết dường bao
hoa khế đung đưa
khe khẽ vẫy chào ...
CÚC HƯƠNG
(PCN.CLB.Thơ ca Ninh Kiều-TP.Cần Thơ)
BÓNG THU
(Bài họa 2)
T hu đến vương tơ trải lối này
Gợi hồn xao động - dặt dìu say
Tình ru góc vắng trong trăng tỏ
Mộng ủ thềm khuya trước gió lay
Hoa bướm giao thoa đầy lối ái
Má môi vướng víu tận ngày mai
Mênh mông chan chứa niềm rung cảm
Dưới cánh lá vàng lãng đãng bay ...
HUỲNH NGỌC THƠ
(Huyện Cẩm Mỹ-Tỉnh Đồng Nai)
MỘT ĐIỀU ƯỚC
(Bài họa 3)
T ình cờ hội ngộ góc quê này
Chưa nhấp men nồng đã thấy say
Đồng Tháp chờ ai tim náo nức
Đồng Nai mong bạn mắt lung lay
Tình thơ thắm thiết dường Chung-Bá
Duyên bút nồng nàn tựa Trúc-Mai
Nếu được một lần cho ước muốn
Xin hoài, kỷ niệm ấy đừng bay!
BẰNG LĂNG
(TP.Biên Hòa-Tỉnh Đồng Nai)
LỐI THU XƯA
(Bài xướng)
N hặt lá vàng rơi, vẫn chốn này
Hương xưa còn đọng, men còn say
Hoa thương kẻ ở màu không thắm
Cây trách người đi bóng chẳng lay
Cung nhạc mãi buồn nơi đoạn cuối
Chữ tình chỉ đẹp buổi ban mai
Chờ ai, ghế đá mờ rêu phủ ?
Nỗi nhớ bao giờ vỗ cánh bay ?!
LÊ NGỌC THẠC
.jpg)
LỐI THU XƯA (Bài họa 1)
N gười đi bỏ lại góc trời này
Quạnh quẻ mình ta ngơ ngẩn say
Cạn chén niềm riêng - buồn đặc sánh
Tàn đêm tâm sự - nhớ mòn lay
Thu về khắc khoải cùng chiều muộn
Ngày đến ngẩn ngơ với nắng mai
Ngõ vắng bâng khuâng mòn mỏi đợi
Cuối trời cánh nhạn trở đường bay.
TỐNG NGỌC NGA
(PCT.CH.Thơ ĐL. H.Long Thành-T.ĐNai)
TÌNH QUÊ
T heo bóng dừa nghiêng xỏa tóc thề
Ngọt ngào hương lúa ấm hồn quê
Câu hò duyên thắm chiều da diết
Nước nổi đồng sâu cảnh bộn bề
Nhen bếp hong mùa thơm mái lá
Thương người vớt rạ tím triền đê
Lần qua vắt vẻo cầu tre nhỏ
Vẫn khói nồng xưa vụt bước về.
NAM QUÂN
(Phường Rạch Dừa-TP.Vũng Tàu)
BIỂN HOÀNG HÔN
N hư ánh tà dương chạm sóng triều
Biển hoàng hôn đẹp tựa tranh thêu
Vẫn ông chài vội tung vòng lưới
Và trẻ thơ vừa thả cánh diều
Để bóng trăng nồng nàn bến hẹn
Cho đôi tình thủ thỉ lời yêu
Một lần nhẹ bước men triền cát
Lưu mãi trong ta nỗi nhớ chiều.
NAM QUÂN
(Phường Rạch Dừa-TP.Vũng Tàu)
Bản Tiếng Việt :
ĐÊM HỘI THƠ BA TRI
B iển gọi gió nôn nao sóng vỗ
Hối hả chiều trăng giục giã tao nhân
Mượt mà náo nức bâng khâng
Thi ca tương hội trong ngần vút cao
Ba Tri hỡi! Đâu hò đâu hẹn
Tiếng tơ lòng đâu thẹn gặp nhau
Tình - Thơ ngan ngát dạt dào
Hương đêm thổn thức trăng soi thẩn thờ
Dư âm vô bến vô bờ
Đẹp thay đêm hội đất thơ Cụ Đồ !
DẠ THU
(CN.CLB.TĐPN Thạnh Phú-Bến Tre)
Bản Tiếng Anh :
NIGHT BA TRI POETRY
S ea waves called wind hangover
Sunset, moon urged people love poetry
Velvety, tingle, conceptualist
Poetry same opportunity in the short, high-pitched
Ba Tri oh! We do not meet appointment
Silk does not feel ashamed to meet together
Love and poetry are fragrant, effusive
Scent night sobbing, wandering moon and starts
The echoes numerous stations, boundless
The niblueght blue was beautiful, poetic land of measuring instruments.
Wednesday, June 12, 2013
DẠ NGỌC dịch.