28 tháng 10, 2012

Góp bút giao lưu

                                     CUNG MƠ
 
                                                           Đôi lời ly biệt lạnh song gầy 
                                                           Mà chén ân tình chẳng thấm say
                                                           Mắt lá cô đơn vàng gốc đợi
                                                           Vầng trăng hiu quạnh cuối mùa lay
                                                           Em về vui trọn cung đàn mới
                                                           Ta rót nồng vơi giây phút này
                                                           Gửi tiếng yêu xưa vào nét ch
                                                           Trang đời dịu ngọt hóa chua cay .  

                                                                                                      NAM QUÂN
                                                                                  ( Phường Rạch Dừa-TP. Vũng Tàu )                   

                                                                                    


                          TỰ SỰ U 60



                     Người bảo già ư ? Tớ chửa già !
                     Vẫn còn háo hức chuyện tầm hoa
                     Sớm vui nhấp nháp hương Minh Mạng
                     Chiều lại săm se ý Tản Đà
                     Nâng cánh sen rơi ngày hạ khép
                     Phổ lời em hát buổi trăng tà
                     Mặc cho thế sự nhiều thay đổi
                     Mơ nhóm lửa lòng thơ với ta .
                            
                                                       NAM QUÂN
                                   ( Phường Rạch Dừa-TP. Vũng Tàu )

27 tháng 10, 2012

Thơ xướng họa 10.2012

                         NHỚ THÁP MƯỜI

                   Một chuyến về thăm lại Tháp Mười
                                       Mênh mang con nước vẫn đầy vơi
                                       Hương tràm thoang thoảng thơm tình đất
                                       Sóng lúa lung linh đẹp sắc trời
                                       Tiếng súng Đốc Binh soi vạn thuở
                                       Lưỡi gươm Thiên Hộ nhớ muôn đời
                                       Bao năm máu thấm, mồ hôi đổ
                                       Để đóa hồng liên mãi rạng ngời !
                                                                                LÊ NGỌC THẠC . 
 NHỚ THÁP MƯỜI
( Họa y đề )
 
                                          Chín lưu luyến để nhớ nhung mười
                                          Luyến nhớ rạt rào tát chẳng vơi
                                          Cánh sếu nhịp nhàng trêu bóng nắng
                                          Hương sen ngan ngát ướp khung trời
                                          Đồng vàng hạt mẩy tươi hồn bút
                                          Vườn trĩu trái ngon thắm nghĩa đời
                                          Chiến tích ngày nào luôn đậm nét
                                          Vẻ vang trang sử đẹp ngời ngời !

                                                                               TRẦN VĂN THỨ
                                                                    ( Huyện Lai Vung-Đồng Tháp )
 

23 tháng 10, 2012

Góp bút giao lưu

                                         MẸ LÀ CON GÁI CẦN THƠ
                                         Kính tặng những bà mẹ Việt Nam anh hùng .

      Mẹ là con gái Cần Thơ
      Chôn nhau cắt rún bên bờ Hậu Giang

 
          Tuổi thơ khó nhọc cơ hàn
          Làng quê xơ xác điêu tàn xiết bao
          Tiếp trang truyền thống tự hào
          Mẹ theo Đảng, phất cờ đào đánh Tây
          Chẳng nao dạ giữa sói bầy
          Đêm làm du kích, ngày cày đất hoang
          Thắt lưng, buộc bụng sẵn sàng
          Tiếp lương chiến dịch, chống càn chiến khu
          Cha hy sinh đã mấy thu
          Nén đau thương, chất căm thù thành non      
          Kiên cường bám trụ nuôi con
          Pháp lui, Mỹ tới, mẹ còn đấu tranh ...
          Lớn khôn, con tiếp cha anh
          Hiến dâng xương máu để giành tự do
          Tiễn chân con, mẹ dặn dò
         "Vì dân, vì nước, đừng lo gia đình"
                                             

     Ngày vui đất nước thanh bình
     Một mình mẹ, giữa nghĩa tình xóm thôn .

                                                                                                   CÚC HƯƠNG
                                                                        ( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều-TP. Cần Thơ )     

                  

19 tháng 10, 2012

Thơ xướng họa 10.2012

                                        THƯ TÌNH TUỔI SÁU MƯƠI
                          * Thân tặng Phương Lê ( H. Tháp Mười, T. Đồng Tháp )          
                                                          Anh viết thư tình lúc sáu mươi
                                                          Muốn trao nhưng lại sợ em cười
                                                          Mắt đeo kính lão còn vương tội
                                                          Tóc điểm sương mai khó mở lời
                                                          Thao thức đêm đông, vàng nỗi nhớ
                                                          Bâng khuâng ngày hạ, tím khung trời
                                                          Tim yêu vẫn biết là không tuổi
                                                          Sao để thời gian lặng lẽ trôi ?!
        
                                                                                                        LÊ NGỌC THẠC       
                                                                           
                                                                                                                 
                           NẤN NÁ
                             (Bài họa)

              Bốn mươi năm trước, mới hai mươi
              Muốn gởi tình thư, ngại họ cười
              Nấn ná hẹn hoài, đành nghẹn tiếng
              Câu giờ khất mãi, chẳng thành lời
              Giật mình, sức kém gần về đất
              Xót dạ, tuổi cao sắp gặp trời
              Quýnh quáng, thời gian đà cạn kiệt
              Không liều, hạnh phúc chắc buông trôi !

                                               PHƯƠNG LÊ
                             
                          E NGẠI
             ( Bài họa 2 )


              Biết yêu từ lúc tuổi đôi mươi
              Nhưng ngại nói ra đó sẽ cười
              Vóc ốm, thân còm nên lặng tiếng
              Tài thừa, lực kém khó ươm lời
              Ngày qua vọng tưởng bao niềm nhớ
              Tháng lại suy tư một khoảng trời
              Thấy họ sum vầy trong hạnh phúc
              Ngồi buồn ngẫm nghĩ : "Mặc đời trôi !"
                           
                                       BÌNH DÂN ( NGUYỄN ĐỨC )   
                                               

18 tháng 10, 2012

Sáng tác mới 10.2012

                                            BÀI THƠ CUỘC ĐỜI
                                                   
                                                              * Tặng bạn là giáo viên Văn vừa nghỉ hưu .
                                                    Thời gian trôi đi
                                                    Trên mái đầu anh nhuốm bạc
                                                     Kính cận dầy thêm
                                                    Thao thức bao đêm
                                                     Nghề thầy trăn trở
                                                     Bóng liêu xiêu oằn nặng một đời người
                                                    Trang giáo án cũ càng
                                                     Bài thơ còn dang dở
                                                     Anh chia tay mái trường ...

                                                     Học trò nhớ anh

                                                     Nhớ " Ngày xưa cô Tấm ... "
                                                     Hiểu nỗi đau thân Kiều, hiểu giếng ngọc Mỵ Châu
                                                     Đâu Thạch Sanh, đâu Lý Thông ?
                                                     Giữa cuộc đời dâu bể
                                                     Câu ca dao nghiêng nghiêng những cánh cò
                                                     Các em lớn lên bên cuộc đời Thầy ngắn lại
                                                     Chúng sang đò, anh lặng lẽ bến sông xưa ...

                                                     Thời gian trôi đi

                                                     Như cây bàng sân trường mỗi mùa thay lá
                                                     Nhưng có một điều bất tử :
                                                     Trang giáo án cũ càng
                                                     Và bài thơ cuộc đời anh đã viết !

                                                                                                    LÊ NGỌC THẠC     

  

Góp bút giao lưu

                                      CHIẾC ĐÈN LỒNG VÀ Ô CỬA
                                                   Chiếc đèn lồng ô cửa sổ phía tây
                                                   Làm tín hiệu cuối tuần vào mỗi tối
                                                   Thắp cho nhau tình yêu và chờ đợi
                                                   Tựa con đò ngang kết nối đôi bờ

                                                      Thuở tuổi học trò nhiều mộng lắm mơ
                                                      Căn nhà trọ buồn thiu nằm trơ vắng
                                                      Cứ từng khuya rồi từng khuya tĩnh lặng
                                                      Lòng ngổn ngang nghe tiếng dế quanh hè
                                                      Khi mưa về đánh thức nỗi ngẩn ngơ
                                                      Niềm nhung nhớ cứ trải dài vời vợi    
                                                      Nơi quê nhà có vòng tay mỏi đợi
                                                      Chờ ngã vào nhau từ mỗi cuối tuần ...
                                                      Đợi đêm về lòng hồi hộp bâng khuâng
                                                      Nơi ô cửa chiếc đèn em treo đó
                                                      Chuyện hẹn hò chia thành hai góc nhỏ
                                                     "Bên trái đừng nghe ! Bên phải hãy chờ ..."  
                                                      Mượn ánh đèn lồng kết chỉ xe tơ
                                                      Nối xuyên qua bốn vách tường cao ngạo
                                                      Với tình em, tôi như người ngoan đạo 
                                                      Tựa con thiêu thân say ánh đèn lồng

                                                       Rồi một ngày em lặng lẽ sang sông ...!
                                                       Ô cửa ấy chiếc đèn thôi treo nữa
                                                       Cũng từ đó ... những bước chân lần lữa
                                                       Ngang nhà em tôi nhặt nỗi muộn sầu
                                                       Nghe rã rời cuốc gọi bạn vườn sau
                                                       Phương trời ấy chắc gì em đã nhớ
                                                       Để đêm xuống bao trùm lên ô cửa
                                                       Tôi vẫn đây. lặng lẽ mỗi cuối tuần ...!

                                                                                                              HUỲNH NGỌC THƠ

                                                                                                            ( Cẩm Mỹ - Đồng Nai )                      

                                      

17 tháng 10, 2012

Góp bút giao lưu

                                                                     CHỈ LÀ
                                      Chỉ là chiếc lá vàng rơi
                                                 Mà nghe như bước chân người về đây
                                                 Ngoài sân hoa khế rụng đầy
                                                 Thương cành lan đã bao ngày nhớ mong
                                                 Chỉ là gió thoảng qua song
                                                 Mà như bão tố giữa dòng trường giang
                                                 Chỉ là bóng nguyệt xa ngàn
                                                 Mà ngơ ngẩn tiếc mộng vàng ngày xưa !      

                                                                                                   CÚC HƯƠNG
                                                                        ( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều-TP. Cần Thơ ) 
                                                                    LẠC NHẠN
                                                Vườn nhà ai lá đổ
                                                          Có phải trời vào thu
                                                          Nắng chiều qua cửa sổ 
                                                          Thương bến tình hoang vu

                                                          Ngọn cỏ buồn ngơ ngác
                                                          Hôm qua là mùa xuân
                                                          Hoa còn hương ngào ngạt
                                                          Vì đâu giờ rưng rưng
                            
                                                          Tơ liễu gầy xao xác
                                                          Xanh suốt cõi vô thường
                                                          Mờ sương con nhạn lạc
                                                          Tiếng kêu ngàn bi thương !

                                                                                                     CÚC HƯƠNG
                                                                           ( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều-TP. Cần Thơ )             
 

Góp bút giao lưu

 NỬA TRĂNG
 
                                                         Lão hàn cắt một nửa vầng trăng
                                                         Lão đã mang theo chốn vĩnh hằng
                                                         Một nửa còn đây hồn lạnh giá
                                                         Mảnh lòng trơ trọi phủ sương giăng .

                                                                                                            NGỌC HỒ
                                                                                           ( TX. Tây Ninh-Tỉnh Tây Ninh )   
                                               HOÀI CẢM THĂNG LONG
                              Ngàn năm hoài cảm đất Thăng Long
                                                        Muốn được về thăm thỏa tấc lòng
                                                        Bận bịu cửa nhà vai gánh vác !
                                                        Bộn bề đồng áng mắt buồn mong !
                                                        Thủ đô Hà Nội tươi hồng thắm
                                                        Danh thắng Hồ Gươm xanh biếc trong
                                                        Bến đợi sông Hồng còn mãi mãi
                                                        Đò chiều rước khách có chờ không ?

                                                                                                             NGỌC HỒ
                                                                                            ( TX. Tây Ninh-Tỉnh Tây Ninh )       
  

15 tháng 10, 2012

Sáng tác mới 10.2012

                                                            NÓI VỚI ANH
                                                          Em hiểu tình anh một chút thôi
                                                          Nợ duyên còn đó, vẫn xa xôi
                                                          Hãy như làn nước xuôi về biển
                                                          Cđể con tim biết ngỏ lời
                                                          Chớ hẹn đá mòn luôn chẳng đổi
                                                          Đừng xin biển cạn mãi không rời
                                                          Những câu thề thốt như giông bão
                                                          Sẽ chóng quên đi lúc đẹp trời  !

                                                                                                        LÊ NGỌC THẠC 10 .2012     
TÌNH YÊU ĐÁNH RƠI
 
                                                            Có một tình yêu bị đánh rơi !
                                                            Tơ lòng vương vấn mãi nào nguôi
                                                            Xưa đùa cát trắng, kề đôi bóng
                                                            Nay dõi trời xanh, chỉ một người
                                                            Anh kiếp sông hồ mê mãi gọi
                                                            Em màu năm tháng nhạt nhòa trôi
                                                            Con tim vô tội, sao không ngỏ ?
                                                            Giờ biết tìm đâu nửa mảnh đời ?!

                                                                                                     LÊ NGỌC THẠC 10.2012