19 tháng 6, 2011

Thơ xướng họa 06.2011

                          TƯỞNG NHỚ CỤ ĐỒ CHIỂU
                   N hư ánh sao khuê chiếu rạng ngời
                                  Trẩy thuyền thơ , chở đạo nơi nơi
                                  Tấm lòng trung hiếu sôi hồn nước
                                  Tác phẩm kiên trinh xót dạ người
                                  Đức sáng ngàn đời tâm quí trọng
                                  Lòng ngay chín khúc chí cao vời
                                 Thanh danh Đồ Chiểu hồng trang sử
                                 Thiên hạ tôn thờ vạn thế soi  .

                                                                           HOÀNG  HÀ
                                               (  Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh - ĐT )
                                  BÊN MỘ CỤ ĐỒ CHIỂU
                                ( Bài  họa )
                           B ao năm ngọc sáng vẫn luôn ngời
                                         Thân gởi Ba Tri , danh khắp nơi
                                         Văn tế bùi ngùi lay bóng nguyệt
                                         Truyện thơ ray rứt nhói tim người
                                         Mênh mang sông nước , rày đâu vắng
                                         Trăn trở hương hoa , mãi cách vời
                                         Ngọn bút trừ gian, thuyền chở đạo
                                         Muôn đời hậu thế sẽ còn soi   .
                                                                             LÊ NGỌC THẠC 06.2011 
                     

Thơ xướng họa 06.2011

                                                       TỰ  VỊNH
                   T ránh né làm sao cũng phải già
                                  Ngày mang sáu tấm chẳng còn xa
                                  Nghĩ lui rối rắm , đầu long ốc
                                  Ngó tới tùm lum , mắt trổ hoa
                                  Muốn góp cho đời vài khúc nhạc
                                  Mong đem đến bạn ít câu ca
                                  Ngờ đâu ý hướng thành công cốc
                                  Thơ chỉ cầu hồn , nhạc đám ma  !

                                                                          PHƯƠNG   LÊ
                                                        ( TT. Mỹ An , Tháp Mười , Đồng Tháp )
                                                  NHẮN  BẠN
                               ( Bài  họa )
                        M ới quen , có lẽ tuổi chưa già
                                   Cát bụi ta về vẫn khá xa
                                   Cuộc sống nhiều đường đâu chỉ bướm
                                   Tình đời lắm nỗi chẳng là hoa
                                    Mây hôn ánh sáng thành bông nắng (1)
                                    Đời có tình yêu rộn tiếng ca
                                    Xin cứ làm thơ và dạo nhạc
                                    Cầu hồn không giống , chẳng đưa ma   .

                                                                           LÊ NGỌC THẠC 06.2011
         (1) : " Đám mây đen thành những đóa hoa trời khi được ánh sáng
                   đến hôn "  ( R. Tagore)                                                                  

15 tháng 6, 2011

Sáng tác mới 06.2011

                                     CÁM ƠN BẰNG HỮU
                        C ám ơn bằng hữu đến cùng tôi !
                                   Ngày giỗ thân sinh lại đến rồi
                                   Rượu uống vài ly sao chếnh choáng
                                   Thơ làm dăm chữ bỗng chơi vơi
                                   Vầng trăng ngày tháng khi tròn khuyết
                                   Tình bạn xưa nay khó đổi dời
                                   Tay bắt mặt mừng , xin chạm cốc
                                   Tửu phùng tri kỷ chẳng nên thôi  !

                                                                LÊ NGỌC THẠC 06.2011 
 

11 tháng 6, 2011

Những bài Đường thi đi cùng năm tháng

                                   PHONG KIỀU DẠ BẠC
                    N guyệt lạc ô đề sương mãn thiên
                                    Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
                                    Cô Tô thành ngoại Hàn San Tự
                                    Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền  .

                                                                            TRƯƠNG KẾ
                         ĐÊM THUYỀN ĐẬU BẾN PHONG KIỀU
                       T răng tà , chiếc quạ kêu sương
                                  Lửa chài , cây bến sầu vương giấc hồ
                                  Thuyền ai đậu bến Cô Tô
                                  Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn San  .

                                                                                    TẢN ĐÀ  dịch
                                         LƯƠNG CHÂU TỪ
                     B ồ đào mỹ tửu dạ quang bôi
                                      Dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi
                                      Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu
                                      Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi   .

                                                                         VƯƠNG  HÀN
                                  BÀI HÁT LƯƠNG CHÂU
                     B ồ đào , rượu rót chén lưu ly
                                      Muốn uống , tỳ bà giục ngựa đi
                                      Bãi cát say nằm , chê cũng mặc
                                     Xưa nay chinh chiến mấy ai về  .

                                                                            TẢN ĐÀ dịch
     

10 tháng 6, 2011

Thơ xướng họa 06.2011

                                         MẶT TRỜI CHIỀU
                     T uyệt cảnh khôn sao diễn hết lời
                                     Phút giây hỏa nữ sắp rời ngôi
                                     Thi thần bối rối buông ngòi ngọc
                                     Họa thánh bâng khuâng vứt cọ trời
                                     Khi tỏa hồng quang , khi chói lọi
                                     Lúc tuôn huyết dụ , lúc chơi vơi
                                     Kỳ quan vũ trụ nghìn niên đại
                                     Lờ lững chân không khối đỏ ngời  .

                                                                                PHI  HIỆP
                                              CHIỀU XA XỨ
                               ( Bài  họa )
                        C hiều quê sao nói chẳng nên lời
                                     Bút mực đây rồi thơ thế ngôi
                                     Sắc trắng ngút ngàn che đỉnh núi
                                     Màu hồng tít tắp phủ chân trời
                                     Nông phu vội bước chân không mỏi
                                     Lữ khách xa nhà rượu chẳng vơi
                                  " Nhật mộ hương quan hà xứ thị "
                                     Câu thơ như ngọc vẫn luôn ngời   .

                                                                   LÊ NGỌC THẠC 06.2011
                                       

8 tháng 6, 2011

Tiếng cười hay tiếng khóc ?

                               VỊNH KHOA THI HƯƠNG
                   N hà Nước ba năm mở một khoa
                                  Trường Nam thi lẫn với trường Hà
                                  Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ
                                  Ậm ọe quan trường miệng thét loa
                                  Lọng cắm rợp trời quan sứ đến
                                  Váy lê quét đất mụ đầm ra
                                  Nhân tài đất Bắc nào ai đó
                                  Ngoảnh cổ mà trông cảnh nước nhà  !

                                                               TRẦN TẾ XƯƠNG ( TÚ XƯƠNG )
                      Đ ây là TIẾNG CƯỜI châm biếm sâu cay đồng thời cũng là
         TIẾNG KHÓC ngậm ngùi , nuối tiếc cho nền Hán học suy tàn , cho
          nỗi nhục của đất nước  .

                                                                LÊ NGỌC THẠC ( Cảm nhận )
                                                                             

Những bài thơ vượt thời gian

                                 Đ ây là hai bài thơ trứ danh trong kho tàng Đường thi ,
           giá trị của nó đã vượt không gian và thời gian . Xin chia sẻ cùng các
           bạn yêu thơ  .

                           ĐỀ ĐÔ THÀNH NAM TRANG
                     K hứ niên kim nhựt thử môn trung
                                     Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
                                     Nhân diện bất tri hà xứ khứ
                                     Đào hoa y cựu tiếu đông phong 

                                                                              THÔI  HỘ

                                         BẢN DỊCH CỦA TẢN ĐÀ :
                        N ăm xưa cửa ấy ngày này
                                    Hoa đào đua nở cho ai thêm hồng
                                    Nay đào đã quyến gió đông
                                    Mà sao người đẹp bềnh bồng nơi nao  .

                                                                                  TẢN  ĐÀ
                                          HOÀNG HẠC LÂU
                    T ích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ
                                   Thử địa không dư hoàng hạc lâu
                                   Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản
                                   Bạch vân thiên tải không du du
                                   Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ
                                   Phương thảo thê thê Anh Vũ châu
                                   Nhật mộ hương quan hà xứ thị
                                   Yên ba giang thượng sử nhân sầu  .

                                                                                   THÔI HIỆU
                T ương truyền rằng , khi thi hào Lý Bạch đến lầu Hoàng Hạc ,
       thấy bài thơ của Thôi Hiệu trên vách , đọc xong ông vứt bút ngửa
       mặt than rằng  :
                                Nhãn tiền hữu cảnh đạo bất đắc
                                Thôi Hiệu đề thi tại thượng đầu
 Nghĩa là :      Cảnh trước mặt không thể nói ra được
                       Vì Thôi Hiệu đã nói hết cả rồi trong bài thơ đề ở trên đầu  .
      
                                         BẢN DỊCH CỦA TẢN ĐÀ
                       H ạc vàng ai cưỡi đi đâu  ?
                                   Mà đây Hoàng Hạc riêng lầu còn trơ
                                   Hạc vàng đi mất từ xưa
                                   Nghìn năm mây trắng bây giờ còn bay
                                   Hán Dương sông tạnh cây bày
                                   Bãi xa Anh Vũ xanh dầy cỏ non
                                   Quê hương khuất bóng hoàng hôn
                                  Trên sông khói sóng cho buồn lòng ai  !

                                                                               TẢN  ĐÀ