17 tháng 9, 2012

Thơ xướng họa 08.2012
                            TRÒ CHƠI TRỐN TÌM

                                                       Tuổi dại hồn nhiên lắm thú chơi
                                                       Anh tìm em trốn mãi không thôi
                                                       Người thua nũng nịu hờn lên mắt
                                                       Kẻ thắng ngu ngơ nói nghẹn lời
                                                       Đông đến bao lần mưa trắng phủ
                                                       Thu tàn mấy độ lá vàng rơi
                                                       Sáu mươi năm lẻ sương pha tóc
                                                       Ta vẫn tìm nhau giữa cuộc đời  !

                                                                                                        LÊ NGỌC THẠC 08.2012

 TRÒ CHƠI TRỐN TÌM
( Họa y đề )
 
                                         Hồn nhiên tuổi ngọc lắm trò chơi
                                                         Kỷ niệm của thời thuở nhỏ thôi 
                                                         Sót lại niềm vui, moi ký ức
                                                         Còn chăng một thoáng, nhắc đôi lời
                                                         Hành trình, tóc trăng pha sương phủ
                                                         Khách lữ, da mồi chạm nắng rơi
                                                         Hoa ảnh tan nhanh như giấc mộng
                                                         Vô thường đâu hẹn mãi đường đời .

                                                                                                                NGỌC HỒ

                                                                                            ( Thị xã Tây Ninh-Tỉnh Tây Ninh )
  

16 tháng 9, 2012

Thơ xướng họa 08.2012
                            NHA TRANG NGÀY VỀ
                                     * Thân tặng thi hữu Thành Nhân như một lời chia sẻ . 
 
                                                        Anh về thăm lại biển Nha Trang
                                                        Kỷ niệm còn đây nhuộm nắng vàng
                                                        Đảo biếc lung linh đùa sóng nước
                                                        Cáp treo vời vợi lướt mây ngàn
                                                        Một vầng trăng hẹn sao chia cách
                                                        Nửa nụ hôn đầu vội trái ngang
                                                        Dâu bể cuộc đời, thuyền lạc bến
                                                        Tình ta nay đã rẽ đôi đàng  !
           
                                                                                                     LÊ NGỌC THẠC 08.2012 
                                                  NHA TRANG NGÀY VỀ
                                       ( Họa y đề ) 
                              Một ngày cuối hạ viếng thôn trang
                                                       Bên rặng thùy dương sắc úa vàng
                                                       Bãi vắng im lìm trơ gió cát
                                                       Trăng xưa héo hắt bạt non ngàn
                                                       Nụ hôn đêm ấy dù không trọn
                                                       Bến hẹn thuyền kia vội rẽ ngang
                                                       Vẫn ấm bờ môi đêm mộng mị
                                                       Dù nay hai đứa cách hai đàng ! 

                                                                                                THÀNH NHÂN
                                                               ( Chủ Tịch Chi Hội UNESCO Thơ Đường Đồng Tháp )
                                                  

14 tháng 9, 2012

Góp bút giao lưu 09.2012

                                                                          ĐÊM THU

             Bâng khuâng dưới quán lều che tạm 
                                                              Người khách dường như cũng chạnh lòng
                                                              Sương lạnh, gió lùa qua vách lá
                                                              Đêm dài, canh lạc, nhớ mênh mông !

                                                             
Giọng buồn ca cổ thêm phiền muộn

                                                              Tiếng nhạn xa sầu chuyện thế nhân
                                                              Quanh đây bao cảnh đời đau khổ
                                                              Vui với trăng thu được mấy lần  .
                                                                                                          CÚC HƯƠNG
                                                                           ( PCN.CLB Thơ Ca Ninh Kiều - TP. Cần Thơ ) 
  ĐÊM ...
                                                                  Cái rạo rực
                                                                  Chừng như chưa hề có
                                                                  Thịt da nào
                                                                  Cháy bỏng khát yêu đương
                                                                  Hương dạ lý
                                                                  Trở mình trong hơi gió
                                                                  Len lén vào phòng
                                                                  Trêu ghẹo tình nương

                                                                   Đêm xuân chín

                                                                   Xiêm y vừa trở giấc
                                                                   Nụ hôn nồng
                                                                   Còn đọng những đê mê
                                                                   Em đã khóc
                                                                   Giữa cuộc tình chất ngất
                                                                   Máu tim khô
                                                                   Như biết nẻo đi về  .
                                                                                                        CÚC HƯƠNG
                                                                            ( PCN.CLB Thơ Ca Ninh Kiều - TP. Cần Thơ )
  

Sáng tác mới 07.2012

                                             MÀU XANH QUẢNG TRỊ

                                            * Nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27.7
                              
                                           Một lần tôi về thăm Quảng Trị  
                                              Khúc ruột miền Trung rát bỏng những cung đường
                                              Đây Cổ Thành
                                              Đây dòng Thạch Hãn
                                             Triệu Phong, Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà ...
                                              Những tên đất, tên sông của một thời máu lửa
                                              Những nỗi đau chưa liền sẹo giữa cuộc đời

                                             Tám mươi mốt ngày đêm
                                              Đất rung, lửa cháy
                                              Bờ tường Cổ Thành còn sót lại
                                              Loang lỗ vết đạn bom
                                              Mỗi tấc đất một tên người nằm xuống
                                              Thành nghĩa trang không nấm mộ với thời gian
                                              Sông Thạch Hãn vẫn trẻ trung, ai có biết ?
                                              Vì ôm vào lòng bao tuổi thanh xuân
                                              Trời xanh hòa bình đánh đổi bằng máu đỏ
                                              Khúc tráng ca các anh góp một cung trầm .
                         

                                              Tháng bảy !
                                              Muôn đóa hoa đăng lung linh trên sóng nước
                                              Hồn phách người đi xin nhớ quay về
                                              Bên mẹ già liêu xiêu tóc bạc
                                              Thao thức vợ hiền đỏ mắt chờ ai
                                              Bên người yêu quê nhà nhận thư chiến trường cháy xém
                                              Trẻ thơ vừa cai sữa
                                              Chưa từng biết mặt cha

                                              Tất cả vĩnh hằng cùng năm tháng

                                              Cho trời Quảng Trị một màu xanh  !

                                                                                                        LÊ NGỌC THẠC 07.2012

 

13 tháng 9, 2012

Góp bút giao lưu 09.2012

                                                              XUÂN CẢM

                                                    Xuân về gợi nhớ miên man      
                                                       Cho ta tìm chút thời gian êm đềm
                                                       Bóng câu nhẹ lướt qua thềm
                                                       Tuổi chồng năm tháng-tóc thêm tuyết rồi
                                                       Men đời mật đắng tinh khôi
                                                       Tình đời vẫn thắm trên môi nụ cười
                                                       Mong cho xuân đến muôn người
                                                       Vui tươi sống khỏe, mười mươi đón chờ .
                                                                                                                THỦY TRIỀU
                                                       CHÚT MONG MANH

 
                             Đôi mắt sáng thắp bao niềm ước vọng
                                                      Đôi mắt cười lúng liếng một trời mơ
                                                      Đôi mắt hồn nhiên ru ta vào mộng
                                                      Đôi mắt ngời hạnh phúc chuỗi ngây thơ

                                                      Đôi mắt ấy giờ không còn linh động
                                                      Bỗng vô hồn lạc lõng giữa không gian
                                                      Những ưu tư phiền muộn chợt dâng tràn
                                                      Nỗi đau đớn ngấm chìm trong khoảng vắng
                                                
                                                      Nghe choáng váng! Đất trời như chết lặng
                                                      Nước mắt nào chảy ngược rát buồng tim
                                                      Bước lang thang qua ngõ vắng im lìm
                                                      Ôi ! Kiếp sống sao mong manh thế nhỉ  !
                                                                                                                  THỦY TRIỀU   
                                                 

12 tháng 9, 2012

Góp bút giao lưu 09.2012

                                 CHIẾC LÁ BUỒN

 
                                                                 Trời đất vào thu chưa ? 
                                                                  Mà sao tầm tã thế 
                                                                  Giọt mưa hay giọt lệ
                                                                  Tiếng chiều ngoài song thưa
          
                                                                  Mở từng trang thơ cũ
                                                                  Hỏi người xưa nơi đâu ?
                                                                  Bóng đời qua cửa sổ
                                                                  Rưng rưng thiếu phụ sầu

                                                                  Lá bên thềm xao xác

                                                                  Gió chở buồn về đây
                                                                  Tim này như tan nát
                                                                  Tình quân nào có hay !

                                                                                                       CÚC HƯƠNG
                                                                           ( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều - TP. Cần Thơ ) 

Chiếu thơ xướng họa 09.2012

                                                                       SÓNG
                 (Họa bài Bên mộ Hàn Mặc Tử của Lê Ngọc Thạc)

 
                                                         Sóng biển từng cơn vỗ mạn thuyền
                                                         Sóng đời cuồn cuộn bủa triền miên
                                                         Sóng tình nghiệt ngã vô vô phận
                                                         Sóng đạo ân cần đắc đắc duyên 
                                                         Sóng nghĩa dập dồn mây đỉnh núi
                                                         Sóng nhân dào dạt gió đầu hiên
                                                         Sóng danh mua bán mòn tư cách
                                                         Sóng lợi bon chen thất phước điền  !
 
                                                                                                          CÚC HƯƠNG
                                                                               ( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều-TP. Cần Thơ ) 
                                             BÊN MỘ HÀN MẶC TỬ 
                                                                    ( Họa y đề )
                                                          Bến đỗ ven sông khuất dáng thuyền
                                                          Đáy mồ lịm giấc ngủ triền miên
                                                          Trang thơ còn đậm câu tình sử 
                                                          Bút mực chưa nhòa cái chữ duyên       
                                                          Lệ đọng hoen mi nhìn ánh nguyệt
                                                          Trăng tà chếch bóng rọi thềm hiên
                                                          Đây thôn Vỹ Dạ, thơ Hàn Mặc
                                                          Chạnh nhớ người xưa cảnh trúc điền .

                                                                                                                 NGỌC HỒ
                                                                                                ( TX. Tây Ninh-Tỉnh Tây Ninh )