MÀU XANH QUẢNG TRỊ
* Nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27.7
Một lần tôi về thăm Quảng Trị
Khúc ruột miền Trung rát bỏng những cung đường
Đây Cổ Thành
Đây dòng Thạch Hãn
Triệu Phong, Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà ...
Những tên đất, tên sông của một thời máu lửa
Những nỗi đau chưa liền sẹo giữa cuộc đời
Tám mươi mốt ngày đêm
Đất rung, lửa cháy
Bờ tường Cổ Thành còn sót lại
Loang lỗ vết đạn bom
Mỗi tấc đất một tên người nằm xuống
Thành nghĩa trang không nấm mộ với thời gian
Sông Thạch Hãn vẫn trẻ trung, ai có biết ?
Vì ôm vào lòng bao tuổi thanh xuân
Trời xanh hòa bình đánh đổi bằng máu đỏ
Khúc tráng ca các anh góp một cung trầm .
Tháng bảy !
Muôn đóa hoa đăng lung linh trên sóng nước
Hồn phách người đi xin nhớ quay về
Bên mẹ già liêu xiêu tóc bạc
Thao thức vợ hiền đỏ mắt chờ ai
Bên người yêu quê nhà nhận thư chiến trường cháy xém
Trẻ thơ vừa cai sữa
Chưa từng biết mặt cha
Tất cả vĩnh hằng cùng năm tháng
Cho trời Quảng Trị một màu xanh !
LÊ NGỌC THẠC 07.2012
XUÂN CẢM
Xuân về gợi nhớ miên man
Cho ta tìm chút thời gian êm đềm
Bóng câu nhẹ lướt qua thềm
Tuổi chồng năm tháng-tóc thêm tuyết rồi
Men đời mật đắng tinh khôi
Tình đời vẫn thắm trên môi nụ cười
Mong cho xuân đến muôn người
Vui tươi sống khỏe, mười mươi đón chờ .
THỦY TRIỀU
CHÚT MONG MANH
Đôi mắt sáng thắp bao niềm ước vọng
Đôi mắt cười lúng liếng một trời mơ
Đôi mắt hồn nhiên ru ta vào mộng
Đôi mắt ngời hạnh phúc chuỗi ngây thơ
Đôi mắt ấy giờ không còn linh động
Bỗng vô hồn lạc lõng giữa không gian
Những ưu tư phiền muộn chợt dâng tràn
Nỗi đau đớn ngấm chìm trong khoảng vắng
Nghe choáng váng! Đất trời như chết lặng
Nước mắt nào chảy ngược rát buồng tim
Bước lang thang qua ngõ vắng im lìm
Ôi ! Kiếp sống sao mong manh thế nhỉ !
THỦY TRIỀU
CHIẾC LÁ BUỒN
Trời đất vào thu chưa ?
Mà sao tầm tã thế
Giọt mưa hay giọt lệ
Tiếng chiều ngoài song thưa
Mở từng trang thơ cũ
Hỏi người xưa nơi đâu ?
Bóng đời qua cửa sổ
Rưng rưng thiếu phụ sầu
Lá bên thềm xao xác
Gió chở buồn về đây
Tim này như tan nát
Tình quân nào có hay !
CÚC HƯƠNG
( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều - TP. Cần Thơ )
SÓNG
(Họa bài Bên mộ Hàn Mặc Tử của Lê Ngọc Thạc)
Sóng biển từng cơn vỗ mạn thuyền
Sóng đời cuồn cuộn bủa triền miên
Sóng tình nghiệt ngã vô vô phận
Sóng đạo ân cần đắc đắc duyên
Sóng nghĩa dập dồn mây đỉnh núi
Sóng nhân dào dạt gió đầu hiên
Sóng danh mua bán mòn tư cách
Sóng lợi bon chen thất phước điền !
CÚC HƯƠNG
( PCN. CLB Thơ Ca Ninh Kiều-TP. Cần Thơ )
BÊN MỘ HÀN MẶC TỬ
( Họa y đề )
Bến đỗ ven sông khuất dáng thuyền
Đáy mồ lịm giấc ngủ triền miên
Trang thơ còn đậm câu tình sử
Bút mực chưa nhòa cái chữ duyên
Lệ đọng hoen mi nhìn ánh nguyệt
Trăng tà chếch bóng rọi thềm hiên
Đây thôn Vỹ Dạ, thơ Hàn Mặc
Chạnh nhớ người xưa cảnh trúc điền .
NGỌC HỒ
( TX. Tây Ninh-Tỉnh Tây Ninh )
MỘT THOÁNG HẠ LONG
Một thoáng về đây với Hạ Long
Quê hương sao ngỡ cõi tiên bồng
Bồ Nâu, Đầu Gỗ lung linh sắc
Sửng Sốt, Thiên Cung rạo rực lòng
Bãi Cháy cầu treo liền bến cũ
Tuần Châu đảo biếc thắm duyên hồng
Tình em hòa quyện tình non nước
Ngây ngất trong anh vị rượu nồng !
LÊ NGỌC THẠC 05.2012
ĐẾN HẠ LONG
( Bài họa )
Ta cũng một lần chơi Hạ Long
Trên con đò máy sóng bềnh bồng
Ngắm nhìn cảnh vật mòn con mắt
Suy nghĩ động hang mở cõi lòng
Đảo nhỏ, đảo to chen nước biếc
Thanh niên, thanh nữ rạng xuân hồng
Thiên Cung, Sửng Sốt ... Ôi kỳ diệu !
Mùa hạ đến đây chẳng nực nồng !
NHƯ ANH
( TP. Mỹ Tho-Tỉnh Tiền Giang )
VỚI PHONG NHA
Một lần tôi đến với Phong Nha
Đây nẻo thiên đường chẳng cách xa
Sắc nước lung linh hồn thạch nhũ
Dấu hài vương vấn lối bình sa
Sông Son giọt nắng rơi xao xuyến
Đất Quảng câu hò ru thiết tha
Mấy triệu mùa trăng nên tuyệt tác
Cho đời ngây ngất khúc tình ca !
LÊ NGỌC THẠC 05.2012
VỀ ĐIỆN BIÊN
Một sớm về đây với Điện Biên
Tình quê hòa quyện mảnh tình riêng
Thồ hàng qua suối đem trăng tỏ
Kéo pháo lên đồi mạn dốc nghiêng
Nậm Rốm sông gầm rung vạn nẻo
Mường Thanh súng nổ dậy trăm miền
Thanh bình thêm đẹp hoa ban trắng
Ký ức năm nào mãi vẹn nguyên ,
LÊ NGỌC THẠC 05.2012
BÊN MỘ HÀN MẶC TỬ
Ghềnh Ráng chiều nay vắng bóng thuyền
Thương người vừa chợp giấc cô miên
Phù sinh khép lại đời văn bút
Ảo mộng tan rồi mảnh nợ duyên
Se sắt trăng gầy hoen lệ máu
Lắt lay gió thảm buốt rèm hiên
Trăm năm lỗi hẹn cùng thôn Vỹ
Lá trúc còn che mặt chữ điền ?!
LÊ NGỌC THẠC
THÀNH PHỐ SƯƠNG MÙ
Anh về Tây Bắc ghé Sa Pa
Lãng đãng sương mai quyện phố nhà
Thác Bạc lung linh nghiêng bóng nắng
Hàm Rồng rực rỡ ngát hương hoa
Khèn môi vẫn hát lời son sắt
Thổ cẩm thêm yêu nét ngọc ngà
Một thoáng chợ Tình đêm vũ hội
Xa rồi còn đọng giọt dân ca !
LÊ NGỌC THẠC