3 tháng 9, 2011

Diễn đàn văn học

                                     ĐÔI ĐIỀU CẢM NHẬN 
   VỀ MÀU SẮC NAM BỘ TRONG THƠ VĂN
                 CỤ NGUYỄN ĐÌNH CHIỂU
         
          N guyễn Đình Chiểu sinh ngày 01.07.1822 ( 13.05 Nhâm Ngọ ) ở làng           Tân Thới , huyện Bình Dương thuộc Gia Định Thành , nay là TP. Hồ Chí Minh .
 Ông đỗ Tú Tài năm 1843 nhưng lại lỡ khoa thi Kỷ Dậu tại Huế ( 1849 )  vì
 phải về chịu tang mẹ và sau đó lâm vào cảnh mù lòa lúc mới 27 tuổi .
          Theo phong trào " Tị địa " , ông rời Gia Định về Cần Giuộc ( Long An )
 và tiếp tục về Ba Tri ( Bến Tre ) sống đến cuối đời .

                               Vì câu danh nghĩa phải đi ra
                               Day mũi thuyền nam dạ xót xa .
                                                                        ( Từ biệt cố nhân )

      Ô ng mở trường dạy học , bốc thuốc trị bệnh và sáng tác thơ văn . Thơ văn Nguyễn Đình Chiểu đã đóng góp rất lớn cho dòng văn học yêu nước Nam bộ thời chống Pháp . Những tác phẩm tiêu biểu như : Lục Vân Tiên , Dương Từ Hà Mậu , Ngư Tiều y thuật vấn đáp , Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc , Văn tế Trương Định ... và nhiều bài thơ nổi tiếng khác .
          Thơ văn Nguyễn Đình Chiểu có giá trị về nhiều mặt , nhưng ở đây chỉ xin
 nêu mấy suy nghĩ về màu sắc Nam bộ trong những sáng tác của Ông mà thôi .

                   1- DIỆN MẠO CỦA NAM KỲ LỤC TỈNH :
     Dưới ngòi bút góc cạnh , đậm đà của Ông ; đất trời Nam Kỳ Lục Tỉnh dần dần hiện ra qua các địa danh như : Đồng Nai , Bến Nghé , Gia Định , Gò Công , sông Cần Giuộc , chợ Trường Bình , chùa Tôn Thạnh ...
                   - Chạy giặc :
                           Bến Nghé của tiền tan bọt nước
                           Đồng Nai tranh ngói nhuốm màu mây .
                   - Điếu Trương Định :
                           Đồng Nai , Chợ Mỹ lo nhiều phía
                           Bến Nghé , Sài Gòn kể mấy đông .
                   - Văn tế nghĩa sĩ trận vong lục tỉnh :
                           Trời Gia Định ngày chiều rạng ráng
                            Đất Biên Hòa đêm vắng trăng lờ ...
                            Gần Côn Lôn , xa Đại Hải , máu thây trôi nổi ai nhìn ...
                   - Văn tế Trương Định :
                            Trời Bến Nghé mây mưa sùi sụt , thương đấng anh hùng
                             gặp lúc gian truân ;
                            Đất Gò Công cây cỏ ủ ê , cám niềm thần tử hết lòng trung
                             ái  ...
                             Rạch Lá , Gò Công mấy trận , người thấy đã kinh ;
                             Cửa Khâu , Trại Cá , ai nghe chẳng hãi  .
                    - Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc :
                             Đoái sông Cần Giuộc , cỏ cây mấy dặm sầu giăng ;
                             Nhìn chợ Trường Bình , già trẻ hai hàng lụy nhỏ  ...
                             Chùa Tôn Thạnh năm canh ưng đóng lạnh , tấm lòng son
                             gởi lại bóng trăng rằm ...

          Bức tranh Nam Kỳ Lục Tỉnh được khắc họa bằng những từ ngữ " đặc
 sệt " chất Nam bộ như  :
                  - Thế đất : Gành , vực , bàu , vũng , vịnh , doi ...
                  - Con vật : Chim quành quạch , chù lắt ( chuột ) , rắn rồng ...
                  - Những từ khác : Vùa hương ( bát cắm hương ) , qua ( tôi ) ,
                     bậu ( bạn ) , kiểng ( cảnh ) , ngươn ( nguyên ) , chở  đạo
                    ( tải đạo ) ...
        Những từ ngữ trên gợi ta nhớ đến một đất Nam bộ còn hoang sơ của
 thời " khẩn hoang , lập ấp " nhưng vô cùng phong phú về sản vật thiên
 nhiên qua các câu ca dao :

                           - Cà Mau khỉ khọt trên bưng
                             Dưới sông sấu lội , trên rừng cọp um  .
                           - Chiều chiều quạ nói với diều
                              Cù lao Ông Chưởng có nhiều cá tôm  .
                           - Xứ Cần Thơ nam thanh nữ tú
                             Xứ Rạch Giá vượn hú chim kêu  .
                            - Rộng đồng mặc sức chim bay
                              Biển , hồ lai láng cá bầy đua bơi  .
                            - Trời xanh , kinh đỏ , đất xanh
                              Đỉa bu , muỗi cắn khiến anh nhớ nàng ...

        Thế nhưng , Nam Kỳ Lục Tỉnh giàu đẹp giờ đây đã đắm chìm trong
 khói lửa chiến tranh và lần lượt rơi vào tay thực dân Pháp ( ba tỉnh miền
 Đông vào năm 1862 , ba tỉnh miền Tây vào năm 1867 ) . Ông đã xác định
 rõ lập trường của mình trong bài thơ Xúc cảnh ( Ngóng gió đông ) :
                              Bờ cõi xưa đà chia đất khác
                              Nắng sương nay há đội trời chung  .

                2- TÍNH CÁCH CỦA CON NGƯỜI NAM KỲ LỤC TỈNH :

         Cũng qua thơ văn Nguyễn Đình Chiểu , ta thấy thể hiện rất rõ những
 tính cách đặc trưng của con người Nam bộ như : Phóng khoáng , trọng
 nghĩa khinh tài , thẳng thắn , trung thực , không tính toán che đậy ... Thể
 hiện rõ nhất là ba nhân vật trong truyện thơ Lục Vân Tiên ( Vân Tiên , Hớn
 Minh , Tử Trực ) và thông qua suy nghĩ , lời lẽ đối đáp của các nhân vật
 khác nữa .
                   - Hớn Minh kể chuyện bẻ cẳng tên công tử Đặng Sinh :
                              Tôi bèn nổi giận một khi
                               Vật chàng xuống đó bẻ đi một giò  .
                   - Tả bọn cướp Phong Lai lộng hành :
                               Bây giờ xuống cướp thôn hương
                               Thấy con gái tốt qua đường bắt đi  .
                    - Chân thực , mộc mạc khi miêu tả cô gái đẹp :
                               Con ai vóc ngọc mình vàng
                               Má đào mày liễu dung nhan lạnh lùng  .
                    - Trịnh Hâm nói thẳng thừng khi mắng ông Quán :
                               Gối rơm theo phận gối rơm
                               Có đâu dưới thấp mà chồm lên cao .
                    - Ông Quán cũng thẳng thắn không kém :
                               Quán rằng : Sấm chớp mưa rào
                               Ếch nằm đáy giếng thấy bao lăm trời ...
                               Uổng thay đàn khảy tai trâu
                               Nước xao đầu vịt nghĩ lâu nực cười  .
                    - Tả bộ mặt xấu xí , chai lì của Bùi Kiêm :
                               Còn ngươi Bùi Kiệm máu dê
                               Ngồi chai bề mặt như xề thịt trâu  .
                     - Bùi Kiệm tức giận trước thái độ trung thành của Nguyệt Nga :
                               Người ta chẳng lấy người ta                      
                               Người ta đâu lấy những là tượng nhân  .

                       Bằng ngôn ngữ thô ráp , góc cạnh , không trau chuốt , cứ như từ cuộc sống hàng ngày bước thẳng vào trang sách ; ông đã miêu tả tính cách tự do , phóng khoáng của con người Nam Kỳ Lục Tỉnh thật đúng và nghe thật sướng tai .
  
                       Tính cách đặc trưng Nam bộ này dễ tìm thấy trong kho tàng ca dao của nhân dân ta để lại . Tính cách ấy được hình thành và phát triển từ môi  trường sống , lao động sản xuất nơi vùng đất " khai hoang , mở cõi " này .
                              Thử điểm qua một vài câu ca dao :

                  - Cô gái nói thẳng lòng mình với chàng trai :
                        Thò tay ngắt một cọng ngò
                        Thương anh đứt ruột giả đò làm ngơ  .
                  - Thương nhau đến mức đòi cắt cả ruột gan :
                        Phải chi cắt ruột đừng đau
                        Chiều nay tôi cắt ruột tui đưa anh đem về  .
                   - Lấy thân thể của mình để làm thước đo tình yêu :
                        Tui xa mình không chết cũng đau
                        Thuốc bạc trăm không mạnh , mặt nhìn nhau mạnh liền  .
                   - Thương nhau đến cả nắm vạt áo :
                        Anh về em nắm vạt áo em la làng
                        Biểu anh phải bỏ chữ thương chữ nhớ lại giữa đàng cho
                         em  .
                    - Đôi khi hơi độc miệng một chút :
                         Anh có thương em thì cho em một đồng
                         Để em mua gan công , mật cóc em thuốc chồng rồi em
                         theo anh  ...

          Trên đây là mấy suy nghĩ tản mạn và có tính chất ban đầu về màu
 sắc Nam bộ trong thơ văn cụ Nguyễn Đình Chiểu . Cần phải đọc và nghiên
 cứu nhiều hơn nữa mới thấy hết tầm cao giá trị của thơ văn Người . Tuy
 nhiên , chỉ bấy nhiêu cũng cho ta thấy sở dĩ các tác phẩm của cụ Đồ sống
 mãi vì nó gần gũi với nhân dân . Đó chính là lời ăn tiếng nói , là suy nghĩ
 và tình cảm của nhân dân . Từ đó đã hình thành một phong cách nghệ
 thuật riêng cho ông , góp phần quan trọng vào dòng văn học yêu nước
 Nam bộ thời chống Pháp  .

                                                                      LÊ NGỌC THẠC
                                        ( Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh-Đồng Tháp ) 

       

31 tháng 8, 2011

Thơ xướng họa 08.2011

                                                    XUI KHIẾN
                  T rời xui đất khiến được gần nhau
                                Cảnh ngộ cùng chung một chuyến tàu
                                Không nợ , sao mình trao sính lễ  ( * )
                                Chẳng duyên , mà ý nhận trầu cau  ( * )
                                Cửu Long hai ngã chia sau trước
                                Lối mộng trăm đường biết cạn sâu ?
                                Thôi cứ trọn vui đời lữ khách
                                Trần gian mặc kệ chuyện tình sầu  .
( * ) : Thơ xướng họa .
                                                                          MINH CHIẾU
                                                  ( Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh - ĐT )
                                                  DUYÊN THƠ
                               ( Bài  họa )
                        Y êu mến nàng thơ , mới gặp nhau
                                    Hữu duyên nên đáp một con tàu
                                    An Giang bướm đợi đùa hoa nắng
                                    Đồng Tháp trăng chờ giỡn bóng cau
                                    Ly rượu trao đi , tình mãi đậm
                                    Vần thơ gởi lại , ý dần sâu
                                    Sông Tiền cho dẫu bên bồi lở
                                    Không để đàn ngân khúc nhạc sầu  !

                                                                           LÊ NGỌC THẠC 08.2011
       

Thơ xướng họa 08.2011

                         SÔNG SÂU BÊN LỞ BÊN BỒI
                     V ầng trăng như ngọc vẫn luôn ngời
                                     Thao thức canh gà , lá nhẹ rơi
                                     Lặng lẽ phù sa sông vẫn chảy
                                     Mênh mang châu thổ nước còn trôi
                                     Bên bồi cần mẫn tô màu đất
                                     Vách lở chênh vênh điểm sắc trời
                                     Quy luật thiên nhiên luôn biến đổi
                                     Thâm giao tri kỷ nguyện không dời  !

                                                                         LÊ NGỌC THẠC 07.2011
                                                HOÀI HƯƠNG
                                ( Bài  họa )
                       C ảnh sắc chiều hôm mất vẻ ngời
                                   Ngậm ngùi những chiếc lá vàng rơi
                                   Thẩn thờ theo gió miên man thổi
                                   Vơ vẩn cùng mây lững thững trôi
                                   Gợn nắng hắt hiu vờn mặt đất
                                   Hơi sương lạnh lẽo lướt chân trời
                                   Ai nơi cố lý vui duyên mới
                                   Riêng kẻ tha phương dạ chẳng dời  .

                                                                              PHƯƠNG  LÊ
                                                         ( TT.Mỹ An , H.Tháp Mười , T.Đồng Tháp )

24 tháng 8, 2011

Thơ xướng họa 08.2011

                                              ĐEO KIẾNG BỂ
                     S ơ ý làm rơi bể kiếng rồi
                                    Thôi đành mang đỡ ngó đời chơi
                                    Trông anh vỡ nợ - dường lên mặt
                                    Nhìn chị được thời - tợ mếu môi
                                    Kẻ dạo thảnh thơi mà tưởng vội
                                    Người lo tất bật cứ như ngồi
                                    Thì ra sự thế nào chi lạ
                                    Xấu , đẹp , méo , tròn - bởi kính soi  .

                                                                      THÀNH NHÂN
                                          ( CT.Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh - ĐT )
                                         CHUYỆN KIẾNG BỂ
                                ( Bài  họa )
                       Đ ang khi bể kiếng , cạn tiền rồi
                                   Nên tạm mang vào để ngó chơi
                                   Mờ tỏ nhân tình khôn vững gối
                                   Đắng cay thế sự chẳng vừa môi
                                   Quanh co ngõ hẹp , người thì bước
                                  Thẳng tắp đường ngay , kẻ lại ngồi
                                   Lăng kính cuộc đời ta gắng giữ  !
                                   Để không lệch lạc mỗi lần soi  .

                                                                    LÊ NGỌC THẠC 08.2011
         

Thơ xướng họa 08.2011

                                                       NGÀ SAY
                      R ượu nồng chưa uống đã ngà say
                                     Tình trót đa mang tự những ngày
                                     Tha thướt mỹ miều như vóc liễu
                                      Dịu dàng đoan chính thể hình mai
                                      Bờ môi tươi thắm , thương thương mãi
                                      Ánh mắt đoan trang , nhớ nhớ hoài
                                      Ơi hỡi ! Làm sao không thể dứt
                                      Rượu nồng chưa nhắp đã ngà say  .

                                                                             GIÁC  LÝ
                                                              ( TX.Tân An , Tỉnh Long An )
                                                     SAY  THƠ
                               ( Bài  họa )
                        K hông phụ lòng người đã đắm say
                                    Nên duyên thành nợ đã bao ngày
                                    Vần hay tha thiết như cung nhạc
                                    Ý đẹp lung linh tựa dáng mai
                                    Bảy chữ chưa tròn thao thức mãi
                                    Tám câu chưa trọn vấn vương hoài
                                    Nàng thơ chắc hẳn luôn chung thủy
                                    Không phụ lòng người đã đắm say  .

                                                                    LÊ NGỌC THẠC 07.2011

22 tháng 8, 2011

Thơ xướng họa 08.2011

                             NGHE NHẠC MỪNG XUÂN
                          NHỚ MẸ HIỀN
                     M ạ ở bên tê có khỏe không ?
                                    Thân già xa xứ có thong dong ?
                                    Buồn vui chắc vắng người tâm sự
                                    Ngọt đắng e thưa kẻ trải lòng
                                    Hãy cố chăm lo vun sức khỏe
                                    Đừng lo nghĩ ngợi chuyện bao đồng
                                    Nhạc xuân vừa trỗi , con cay mắt
                                    Nhớ mẹ , thương em , ướt sũng tròng  .

                                                                        PHƯƠNG LÊ
                                                  ( TT.Mỹ An ,H.Tháp Mười ,T.Đồng Tháp )
                                            XUÂN NHỚ MẸ
                              ( Bài  họa )
                       X uân về biết mẹ có vui không ?
                                   Nhớ bánh chưng xanh với lá dong !
                                   Nắng sớm không phai , dù cách mặt
                                   Mưa chiều đâu nhạt , chẳng xa lòng
                                   Mía lau vị ngọt vương môi trẻ       ( * )
                                   Chuối chín hương thơm quyện gió đồng  ( * )
                                   Một đóa hoa hồng , tim khắc khoải
                                   Cài lên ngực áo lệ hoen tròng   .

                                                                      LÊ NGỌC THẠC 08.2011
   ( * ) :  Mẹ già như chuối ba hương        
      Như xôi nếp một , như đường mía lau                                               
                                                     ( Ca  dao ) 
                    

Thơ xướng họa 08.2011

                               MỪNG XUÂN BẢN THÂN
                     Đ ược tám hai xuân hưởng phước trời
                                    Dưỡng sinh phấn đấu đạt trăm chơi
                                    Tình làng nghĩa xóm , không phai nhạt
                                    Trung nước hiếu dân , chẳng đổi dời
                                    Thù tạc rất nên tùy mỗi lúc
                                    Xướng hòa cần phải học nhiều nơi
                                    Ngoài vòng danh lợi tâm thanh thản
                                    Ráng sống khỏe vui trả nợ đời  .

                                                                    BÌNH HÒA NHÂN
                                                                      ( Xuân Tân Mẹo )
 CON ĐẤT THÁP
( Kính họa )
 
                       T ám hai , thi thúc hưởng ơn trời
                                   Vẫn dệt đường tơ xướng họa chơi
                                   Vận nước quan tâm , lòng chẳng đổi
                                   Tình nhà chung thủy , nghĩa không dời
                                   Cây cao hương tỏa đi muôn nẻo
                                   Bóng cả cành vươn đến mọi nơi
                                   Trung hiếu vẹn toàn , con đất Tháp !
                                   Sắt son luôn cống hiến cho đời  .

                                                               LÊ NGỌC THẠC 08.2011