C huyện kể rằng , có ông Chánh Tổng mất một con gà
rất béo tốt . Tức giận , nhưng muốn chứng tỏ mình vừa có uy quyền
vừa giỏi thơ văn , ông đã viết bài thơ dán trước cổng nhà . Bài thơ như
sau :
Đ êm qua tao mất trộm con gà
Ai bắt thì mau khá thả ra
Đứa lớn bảo ban cùng đứa bé
Đàn ông nhắn nhủ với đàn bà
Thả ra thì được chồng gần vợ
Không thả e rằng con mất cha
Nuôi nấng bấy lâu tao mới tiếc
Coi chừng tiếng xấu sẽ đồn xa .
S áng hôm sau , ông Chánh Tổng giật mình vì ai đó đã
đã dán một bài thơ họa lại cạnh bài bài thơ của ông . Thơ rằng :
Đ êm qua tao bắt trộm con gà
Bắt được ngu gì lại thả ra
Đứa lớn vặt lông cùng đứa bé
Đàn ông xẻ thịt với đàn bà
Phao câu béo ngậy chồng nhường vợ
Cổ cánh thơm giòn con kính cha
Nuôi nấng chi đâu tao phải tiếc
Gà gần bắt hết tới gà xa .
B ài thơ đã dùng đúng năm vần của bài xướng , đồng
thời sử dụng lại hết các từ cuối của các câu 3, 5 , 7 , chỉ thay
đổi những từ ở đầu và giữa câu nhưng đã tạo nên một bài
họa độc đáo , ý tứ hóm hỉnh . Đáng nể thay !
LÊ NGỌC THẠC sưu tầm .
SAY THƠ
C họn điệu chỉnh thanh cũng đắm say
Đêm khuya tâm trí vân vương hoài
Quyển thơ , trang giấy trên bàn viết
Cục tẩy , viết chì ở dưới tay
Khói tỏa ôm lơi nàng nguyệt nép
Mây trôi đùa nhẹ ánh trăng cài
Chưa xong bài họa bình trà hết
Gà đã gáy rồi gói thuốc bay .
TRƯƠNG THANH MINH 06.2011
( TP. Long Xuyên )
SAY THƠ
( Bài họa )
K hông bia , chẳng rượu , thế mà say
Dù ở nơi đâu cũng nhớ hoài
Trăng đến như còn xanh mái tóc
Thơ về sao thấy ấm bàn tay
Bâng khuâng lui tới , vần chưa trọn
Thao thức vào ra , cửa biếng cài
Mới biết muôn đời còn CÁI ĐẸP
Bao điều phù phiếm nhẹ nhàng bay .
LÊ NGỌC THẠC 06.2011
TRE XANH ĐỒNG THÁP
B ờ rạch kênh mương chốn ruộng đồng
Phần đông có mặt giúp nhà nông
Hiên ngang thẳng ngọn cùng sương tuyết
Uyển chuyển xuôi chiều với gió giông
Mưa nắng luôn gìn xanh tốt lá
Trẻ già vẹn giữ trắng tinh lòng
Làm nơi nghỉ mát vừa ngăn giặc
Kiến thiết nước nhà cũng góp công .
BÌNH HÒA NHÂN
TÂM SỰ TRE GIÀ
( Bài họa )
K hông quen phố thị , đứng ven đồng !
Trầm mặc tre già tựa lão nông
Đâu sánh bách tùng trong bão tố
Nào như lau sậy trước mưa giông
Làm cây chông nhọn đền ơn nước
Đỡ mái nhà xiêu rõ tấc lòng
Dạy dỗ đàn con : Măng mọc thẳng !
Đi cùng dân tộc đến thành công .
LÊ NGỌC THẠC 06.2011
ƯỚC GÌ
Ư ớc gì quen được vị đàn ông
Thuốc lá , rượu , bia , thở nực nồng
Đêm quạnh trở mình ôm gối mộng
Thu tàn nghe gió gọi mùa đông
Đơn thân nếu mãi gìn trinh tiết
Kiều nữ làm sao thấy mặt " rồng "
Thôi cứ quên đi điều kiện chọn
Lấy chồng chẳng phải sướng hơn không !
MINH CHIẾU
( Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh-ĐT )
CHẲNG THÀ
( Bài họa )
N gán ngẫm thay , mùi vị các ông !
Quanh năm suốt tháng đẫm men nồng
Khi bia tới tấp rằng : Ngày hạ
Lúc rượu nhâm nhi bảo : Tiết đông
Nhắm mắt đâu tường gà với phụng
Đưa chân chỉ sợ rắn hơn rồng
Đã xây tiêu chuẩn , lòng kiên định
Chưa chọn được chồng , cứ để không ! !
LÊ NGỌC THẠC 06.2011
TỰ TRÀO
H ưu rồi thi hứng bỗng về thăm
Hăm hở làm thơ đứng lại nằm
Chọn ý khi tròn , khi méo xệch
Gieo vần lúc đạt , lúc cà lăm
Dăm bầu Phú Lễ dần đem uống
Mấy gốc Đài Loan chẳng chịu chăm
Hiền phụ trách hoài : Thơ với thẩn !
Tính sao cho vẹn chữ trăm năm ?
LÊ NGỌC THẠC 05.2011
MỪNG " VẬN " ĐẾN THĂM
( Bài họa )
V ui quá về hưu vận đến thăm
Để rồi " bằng - trắc " báo ngồi nằm
Để tìm một chữ cho bài họa
Phải ngẫm đêm trường nhớ bốn lăm
Đi đứng không yên vì nặng nợ
Nửa đêm thức giấc phải ngồi chăm
Thôi thì đã mắc đành chìu vậy
Bực giận mà thương đến vạn năm .
PHAN TẤN BÁ 02.06.2011
TRÁCH MÌNH THƠ THẨN
C òn bao nhiêu việc chửa làm đây ! ?
Thơ thẩn vào ra hết tối ngày
Hết tính chuyện cơm , toan chuyện nước
Lại buồn khi đậu , tiếc khi bay
Không đâu thơ thẩn hoài như vậy
Chẳng lẽ loay hoay mãi thế này
Mỗi sáng mỗi chiều tờ lịch rụng
Giật mình nghĩ lại " trách mình thay " !
MỸ THANH HUYỀN
TẠI NÀNG THƠ
( Bài họa )
C ũng tại nàng thơ hết cả đây !
Nên duyên nên nợ đã bao ngày
Hân hoan lui tới : Vần vừa đến
Thơ thẩn vào ra : Ý chợt bay
Đêm ngủ không yên vì luật ấy
Ngày ăn chẳng được bởi niêm này
Cùng thơ đã trót còn vương nợ
Xin giữ vẹn tình , chớ đổi thay .
LÊ NGỌC THẠC 05.2011
DỐI
G ặp bà thuở ấy ngỡ đâu là ...
Nghèo khó nên bà đổi tánh ra ...
Nhịn bữa nhường cơm , rằng tạm đủ ...
Sang canh chợp mắt , bảo vừa qua ...
Đông về áo mỏng , vờ như thể ...
Nắng táp da nâu , bịa chẳng thà ...
Lời thật khi xưa - giờ lại hóa ...
Nghĩ ra đôi lúc giận nhưng mà ...
THÀNH NHÂN
( CT.Chi hội UNESCO Thơ Đường Cao Lãnh , ĐT )
THƯƠNG THAY ...
( Bài họa )
M ới biết bà đây cứ ngỡ là ...
Vì nghèo đổi tánh đã thành ra ...
Cơm không đủ bữa thì nên vẫn ...
Ngủ chẳng tròn đêm chớ bảo qua ...
Gió lạnh mùa đông sao cũng cứ ...
Nắng nung ngày hạ chẳng thôi thà ...
Chồng con , dám hỏi đà hay chửa ...
Nếu chửa thì sao bỗng chốc mà ...
LÊ NGỌC THẠC 05.2011